The Psychology in Happiness

A. In the late 1990s, psychologist Martin Seligman of the University of Pennsylvania urged colleagues to observe optimal moods with the same kind of focus with which they had long studied illnesses. A new generation of psychologists built up a respectable body of research on positive character traits and happiness‐boosting practices. At the same time, developments in neuroscience provided new clues to what makes us happy and what that looks like in the brain. Self‐appointed experts took advantage of the trend with guarantees to eliminate worry, stress, dejection and even boredom. This happiness movement has provoked a great deal of opposition among psychologists who observe that the reoccupation with happiness has come at the cost of sadness – an important feeling that people have tried to banish from their emotional repertoire. Allan Horwitz of Rutgers laments that young people who are naturally weepy after breakups are often urged to medicate themselves instead of working through their sadness. Wake Forest University’s Eric Wilson fumes that the obsession with happiness amounts to a “craven disregard” for the melancholic perspective that has given rise to the greatest works of art. “The happy man,” he writes, “is a hollow man.”

B. After all, people are remarkably adaptable. Following a variable period of adjustment, we bounce back to our previous level of happiness, no matter what happens to us. (There are some scientifically proven exceptions, notably suffering the unexpected loss of a job or the loss of a spouse. Both events tend to permanently knock people back a step.) Our adaptability works in two directions. Because we are so adaptable, points out Professor Sonja Lyubomirsky of the University of California, we quickly get used to many of the accomplishments we strive for in life, such as landing the big job or getting married. Soon after we reach a milestone, we start to feel that something is missing. We begin coveting another worldly possession or eyeing a social advancement. But such an approach keeps us tethered to a treadmill where happiness is always just out of reach – one toy or one step away. It’s possible to get off the treadmill entirely by focusing on activities that are dynamic, surprising, and attention‐absorbing.

C. Moreover, happiness is not a reward for escaping pain. Russ Harris, the author of The Happiness Trap, calls popular conceptions of happiness dangerous because they set people up for a “struggle against reality”. They don’t acknowledge that real life is full of disappointments, loss, and inconveniences. “If you’re going to live a rich and meaningful life,” Harris says, “you’re going to feel a full range of emotions.” Action toward goals other than happiness makes people happy. It is not crossing the finish line that is most rewarding; it is anticipating achieving the goal. University of Wisconsin neuroscientist Richard Davidson has found that working hard toward a goal, and making progress to the point of expecting a goal to be realised, not only activates positive feelings but also suppresses negative emotions such as fear and depression.

D. We are constantly making decisions, ranging from what clothes to put on to whom we should marry – not to mention all those flavors of ice cream. We base many of our decisions on whether we think a particular preference will increase our well‐being. Intuitively, we seem convinced that the more choices we have, the better off we will ultimately be. But our world of unlimited opportunity imprisons us more than it makes us happy. In what Swarthmore psychologist Barry Schwartz calls “the paradox of choice,” facing many possibilities leaves us stressed out – and less satisfied with whatever we do decide. Having too many choices keeps us wondering about all the opportunities missed.

E. Besides, not everyone can put on a happy face. Barbara Held, a professor of psychology at Bowdoin College, rails against “the tyranny of the positive attitude”. “Looking on the bright side isn’t possible for some people and is even counterproductive,” she insists. “When you put pressure on people to cope in a way that doesn’t fit them, it not only doesn’t work, it makes them feel like a failure on top of already feeling bad.” The one‐size‐fits‐all approach to managing emotional life is misguided, agrees Professor Julie Norem, author of The Positive Power of Negative Thinking. In her research, she has shown that the defensive pessimism that anxious people feel can be harnessed to help them get things done, which in turn makes them happier. A naturally pessimistic architect, for example, can set low expectations for an upcoming presentation and review all of the bad outcomes that she’s imagining, so that she can prepare carefully and increase her chances of success.

F. By contrast, an individual who is not living according to their values will not be happy, no matter how much they achieve. Some people, however, are not sure what their values are. In that case, Harris poses a great question: “Imagine I could wave a magic wand to ensure that you would have the approval and admiration of everyone on the planet, forever. What, in that case, would you choose to do with your life?” Once this has been answered honestly, you can start taking steps toward your ideal vision of yourself. The actual answer is unimportant, as long as you’re living consciously. The state of happiness is not really a state at all—it’s an ongoing personal experiment.

Questions 1–6: Paragraph Identification

Write the correct letter (A–F) in boxes 1–6 on your answer sheet. (You may use any letter more than once.)

Questions 7–8: Choose TWO Letters

Which TWO of the following people argue against aiming for constant happiness? Write the correct letters in boxes 7 and 8.
A. Martin Seligman  B. Eric Wilson  C. Sonja Lyubomirsky  D. Russ Harris  E. Barry Schwartz

Questions 9–10: Choose TWO Letters

Which TWO of the following beliefs are identified as mistaken in the text? Write the correct letters in boxes 9 and 10.
A. Inherited wealth brings less happiness than earned wealth.
B. Social status affects our perception of how happy we are.
C. An optimistic outlook ensures success.
D. Unhappiness can and should be avoided.
E. Extremes of emotion are normal in the young.

Questions 11–13: Sentence Completion

Complete the sentences below. Choose NO MORE THAN ONE WORD from the passage for each answer. Write your answers in boxes 11–13.

📚 Từ Vựng & Cụm Từ Quan Trọng

📖 Bản Dịch Tiếng Việt (tham khảo)

A. Vào cuối những năm 1990, nhà tâm lý học Martin Seligman của Đại học Pennsylvania đã kêu gọi các đồng nghiệp quan sát các trạng thái tinh thần tối ưu với cùng một sự tập trung mà trước đây họ chỉ dành cho việc nghiên cứu các bệnh lý. Một thế hệ nhà tâm lý học mới đã xây dựng một khối lượng nghiên cứu đáng kính về các đặc điểm tính cách tích cực và các thực hành tăng cường hạnh phúc. Đồng thời, những tiến bộ trong lĩnh vực thần kinh học đã cung cấp các manh mối mới về nguyên nhân mang lại hạnh phúc cho con người và hình ảnh của nó trong não bộ. Những “chuyên gia tự phong” đã lợi dụng xu thế này với những lời đảm bảo loại bỏ lo âu, căng thẳng, nỗi buồn và thậm chí là sự chán nản. Phong trào hướng tới hạnh phúc này đã gây ra rất nhiều sự phản đối từ các nhà tâm lý học, khi họ nhận thấy việc tái tập trung vào hạnh phúc đã đánh đổi lấy nỗi buồn – một cảm xúc quan trọng mà con người thường cố gắng loại bỏ khỏi kho cảm xúc của mình. Allan Horwitz của Rutgers bày tỏ sự tiếc nuối khi cho rằng những người trẻ vốn hay rơi lệ sau những chia tay thường bị khuyến khích dùng thuốc thay vì tự mình vượt qua nỗi buồn. Eric Wilson của Đại học Wake Forest phẫn nộ khi cho rằng sự ám ảnh với hạnh phúc tương đương với “sự khinh miệt nhát mạ” đối với quan điểm trầm uất vốn đã tạo nên những tác phẩm nghệ thuật vĩ đại nhất. “Người hạnh phúc” – ông viết – “là một con người trống rỗng.”

B. Rốt cuộc, con người có khả năng thích nghi đáng kinh ngạc. Sau một khoảng thời gian điều chỉnh nhất định, chúng ta trở lại mức độ hạnh phúc như trước, bất kể điều gì xảy ra. (Có một số ngoại lệ đã được chứng minh một cách khoa học, chẳng hạn như mất việc làm bất ngờ hoặc mất đi người bạn đời. Cả hai sự kiện đều có xu hướng đẩy con người xuống một bậc vĩnh viễn.) Khả năng thích nghi của chúng ta có hai hướng. Vì chúng ta có thể thích nghi nhanh chóng, như Giáo sư Sonja Lyubomirsky của Đại học California chỉ ra, chúng ta nhanh chóng quen với nhiều thành tựu mà chúng ta theo đuổi trong cuộc sống, chẳng hạn như đạt được công việc lớn hay kết hôn. Ngay sau khi đạt được một cột mốc, chúng ta bắt đầu cảm thấy rằng vẫn còn thiếu thốn điều gì đó. Chúng ta dần dần khao khát có được một vật sở hữu khác hay mong muốn một bước tiến xã hội. Tuy nhiên, cách tiếp cận đó khiến chúng ta bị ràng buộc vào một chiếc băng chuyền, nơi hạnh phúc luôn nằm ngoài tầm với – chỉ cách đó một món đồ chơi hay một bước đi. Có thể thoát ra khỏi chiếc băng chuyền đó bằng cách tập trung vào những hoạt động mang tính năng động, bất ngờ và hấp dẫn sự chú ý.

C. Hơn nữa, hạnh phúc không phải là phần thưởng cho việc tránh khỏi đau khổ. Russ Harris, tác giả của The Happiness Trap, cho rằng những quan niệm phổ biến về hạnh phúc thật nguy hiểm vì chúng khiến con người phải “đấu tranh với hiện thực”. Chúng không thừa nhận rằng cuộc sống thực sự đầy rẫy những thất vọng, mất mát và những phiền toái. “Nếu bạn định sống một cuộc đời phong phú và ý nghĩa,” Harris nói, “bạn sẽ phải trải qua một loạt cảm xúc.” Hành động hướng tới các mục tiêu khác ngoài hạnh phúc mới thực sự mang lại niềm vui. Điều gây cảm hứng không phải là việc vượt qua vạch đích, mà là sự trông đợi khi tiến gần đến mục tiêu. Nhà thần kinh học của Đại học Wisconsin, Richard Davidson, đã phát hiện ra rằng khi chúng ta làm việc chăm chỉ để đạt được một mục tiêu và tiến gần đến đó đến mức có thể mong đợi thành quả, không chỉ kích hoạt những cảm xúc tích cực mà còn ức chế các cảm xúc tiêu cực như sợ hãi và trầm cảm.

D. Chúng ta liên tục đưa ra các quyết định, từ việc chọn trang phục, cho đến việc quyết định người kết hôn, chưa kể đến hàng tá hương vị kem khác nhau. Rất nhiều quyết định của chúng ta dựa trên việc liệu một sở thích cụ thể có tăng cường sự an lành của mình hay không. Một cách bản năng, chúng ta tin rằng càng có nhiều lựa chọn, cuộc sống của chúng ta sẽ càng tốt. Tuy nhiên, thế giới với cơ hội vô hạn lại giam cầm chúng ta nhiều hơn là mang lại hạnh phúc. Theo lời của nhà tâm lý học Barry Schwartz của Swarthmore, hiện tượng “nghịch lý của sự lựa chọn” cho thấy đối mặt với quá nhiều khả năng khiến chúng ta căng thẳng – và ít hài lòng với bất kỳ quyết định nào. Quá nhiều lựa chọn khiến ta luôn băn khoăn về những cơ hội đã bỏ lỡ.

E. Hơn nữa, không phải ai cũng có thể luôn luôn hiện lên vẻ mặt hạnh phúc. Barbara Held, một giáo sư tâm lý học tại Bowdoin College, lên tiếng chỉ trích “sự độc đoán của thái độ tích cực”. “Việc luôn nhìn về phía sáng không phải ai cũng có thể làm được và thậm chí còn gây phản tác dụng,” bà khẳng định. “Khi bạn ép buộc người khác phải đối phó theo cách không phù hợp với bản thân họ, không chỉ không hiệu quả mà còn khiến họ cảm thấy mình thất bại hơn khi đã buồn rầu.” Quan điểm “một khuôn mẫu cho tất cả” trong việc quản lý cảm xúc được cho là sai lầm, theo như lời của Giáo sư Julie Norem, tác giả của The Positive Power of Negative Thinking. Trong nghiên cứu của mình, bà đã chỉ ra rằng sự bi quan phòng thủ mà những người lo lắng cảm nhận có thể được khai thác để giúp họ hoàn thành công việc, từ đó mang lại hạnh phúc.

F. Ngược lại, một cá nhân nếu không sống theo đúng giá trị của mình thì sẽ không bao giờ hạnh phúc, dù có đạt được bao nhiêu thành tựu. Tuy nhiên, có người lại không rõ giá trị cốt lõi của bản thân là gì. Trong trường hợp đó, Harris đặt ra một câu hỏi: “Hãy tưởng tượng rằng tôi có thể vẫy một cây đũa thần đảm bảo rằng bạn sẽ nhận được sự chấp thuận và ngưỡng mộ của mọi người trên trái đất, mãi mãi. Trong trường hợp đó, bạn sẽ chọn làm gì với cuộc đời mình?” Khi câu trả lời đó được đưa ra một cách trung thực, bạn có thể bắt đầu tiến về phía tầm nhìn lý tưởng của bản thân. Điều quan trọng không phải là câu trả lời cụ thể, mà là bạn đang sống một cách có ý thức. Trạng thái hạnh phúc thực ra không phải là một trạng thái cố định mà là một thí nghiệm cá nhân liên tục.