A. There are many reasons why individuals have traveled beyond their own societies. Some travelers may have simply desired to satisfy curiosity about the larger world. Until recent times, however, trade, business dealings, diplomacy, political administration, military campaigns, exile, flight from persecution, migration, pilgrimage, missionary efforts, and the quest for economic or educational opportunities were more common inducements for foreign travel than was mere curiosity. While the travelers’ accounts give much valuable information on these foreign lands and provide a window for the understanding of the local cultures and histories, they are also a mirror to the travelers themselves, for these accounts help them to have a better understanding of themselves.
B. Records of foreign travel appeared soon after the invention of writing, and fragmentary travel accounts appeared in both Mesopotamia and Egypt in ancient times. After the formation of large, imperial states in the classical world, travel accounts emerged as a prominent literary genre in many lands, and they held especially strong appeal for rulers desiring useful knowledge about their realms. The Greek historian Herodotus reported on his travels in Egypt and Anatolia in researching the history of the Persian wars. The Chinese envoy Zhang Qian described much of central Asia as far west as Bactria (modern-day Afghanistan) on the basis of travels undertaken in the first century BC while searching for allies for the Han dynasty. Hellenistic and Roman geographers such as Ptolemy, Strabo, and Pliny the Elder relied on their own travels through much of the Mediterranean world as well as reports of other travelers to compile vast compendia of geographical knowledge.
C. During the postclassical era (about 500 to 1500 CE), trade and pilgrimage emerged as major incentives for travel to foreign lands. Muslim merchants sought trading opportunities throughout much of the eastern hemisphere. They described lands, peoples, and commercial products of the Indian Ocean basin from East Africa to Indonesia, and they supplied the first written accounts of societies in sub-Saharan west Africa. While merchants set out in search of trade and profit, devout Muslims traveled as pilgrims to Mecca to make their hajj and visit the holy sites of Islam. Since the prophet Muhammad’s original pilgrimage to Mecca, untold millions of Muslims have followed his example, and thousands of hajj accounts have related their experiences. One of the best known Muslim travelers, Ibn Battuta, began his travels with the hajj but then went on to visit central Asia, India, China, sub-Saharan Africa, and parts of Mediterranean Europe before returning finally to his home in Morocco. East Asian travelers were not quite so prominent as Muslims during the postclassical era, but they too followed many of the highways and sea lanes of the eastern hemisphere. Chinese merchants frequently visited Southeast Asia and India, occasionally venturing even to east Africa, and devout East Asian Buddhists undertook distant pilgrimages. Between the 5th and 9th centuries CE, hundreds and possibly even thousands of Chinese Buddhists traveled to India to study with Buddhist teachers, collect sacred texts, and visit holy sites. Written accounts recorded the experiences of many pilgrims, such as Faxian, Xuanzang, and Yijing. Though not so numerous as the Chinese pilgrims, Buddhists from Japan, Korea, and other lands also ventured abroad in the interests of spiritual enlightenment.
D. Medieval Europeans did not hit the roads in such large numbers as their Muslim and east Asian counterparts during the early part of the postclassical era, although gradually increasing crowds of Christian pilgrims flowed to Jerusalem, Rome, Santiago de Compostela (in northern Spain), and other sites. After the 12th century, however, merchants, pilgrims, and missionaries from medieval Europe traveled widely and left numerous travel accounts, of which Marco Polo’s description of his travels and sojourn in China is the best known. As they became familiar with the larger world of the eastern hemisphere – and the profitable commercial opportunities that it offered – European peoples worked to find new and more direct routes to Asian and African markets. Their efforts took them not only to all parts of the eastern hemisphere but eventually to the Americas and Oceania as well.
E. If Muslim and Chinese peoples dominated travel writing in postclassical times, European explorers, conquerors, merchants, and missionaries took center stage during the early modern era (about 1500 to 1800 CE). By no means did Muslim and Chinese travel come to a halt in early modern times. But European peoples ventured to the distant corners of the globe, and European printing presses churned out thousands of travel accounts that described foreign lands and peoples for a reading public with an apparently insatiable appetite for news about the larger world. The volume of travel literature was so great that several editors, including Giambattista Ramusio, Richard Hakluyt, Theodore de Bry, and Samuel Purchas, assembled numerous travel accounts and made them available in enormous published collections.
F. During the 19th century, European travelers made their way to the interior regions of Africa and the Americas, generating a fresh round of travel writing as they did so. Meanwhile, European colonial administrators devoted numerous writing to the societies of their colonial subjects, particularly in Asian and African colonies they established. By midcentury, attention was flowing also in the other direction. Painfully aware of the military and technological prowess of European and Euro-American societies, Asian travelers, in particular, visited Europe and the United States in hopes of discovering principles useful for the reorganization of their own societies. Among the most prominent of these travelers who made extensive use of their overseas observations and experiences in their own writing were the Japanese reformer Fukuzawa Yukichi and the Chinese revolutionary Sun Yat-sen.
G. With the development of inexpensive and reliable means of mass transport, the 20th century witnessed explosions both in the frequency of long-distance travel and in the volume of travel writing. While a great deal of travel took place for reasons of business, administration, diplomacy, pilgrimage, and missionary work, as in ages past, increasingly effective modes of mass transport made it possible for new kinds of travel to flourish. The most distinctive of them was mass tourism, which emerged as a major form of consumption for individuals living in the world’s wealthy societies. Tourism enabled consumers to get away from home to see the sights in Rome, take a cruise through the Caribbean, walk the Great Wall of China, visit some wineries in Bordeaux, or go on safari in Kenya. A peculiar variant of the travel account arose to meet the needs of these tourists: the guidebook, which offered advice on food, lodging, shopping, local customs, and all the sights that visitors should not miss seeing. Tourism has had a massive economic impact throughout the world, but other new forms of travel have also had considerable influence in contemporary times. Recent times have seen unprecedented waves of migration, for example, and numerous migrants have sought to record their experiences and articulate their feelings about life in foreign lands. Recent times have also seen an unprecedented development of ethnic consciousness, and many are the intellectuals and writers in the diaspora who have visited the homes of their ancestors to see how much of their forebears’ values and cultural traditions they themselves have inherited. Particularly notable among their accounts are the memoirs of Malcolm X and Maya Angelou describing their visits to Africa.
Complete the table below. Write NO MORE THAN TWO WORDS from the Reading Passage for each answer. Write your answer in boxes 1–8 on your answer sheet.
| TIME | DESTINATION | TRAVELER | PURPOSE |
|---|---|---|---|
| Classical era | Egypt and Anatolia | Herodotus | To obtain information on |
| 1st century BC | Central Asia | Zhang Qian | To seek |
| Roman Empire | Mediterranean | Ptolemy, Strabo Pliny the Elder |
To gather |
| Post-classical era | Eastern Hemisphere | Muslims | For business and |
| 5th to 9th centuries CE | India | Asian Buddhists | To study with and for spiritual enlightenment |
| Early modern era | Distant places of the globe | The Europeans | To meet the public’s expectation for the outside |
| 19th century | Asia, Africa | Colonial administrator | To provide information on the they conquer |
| By the mid-century of the 1800s | Europe and the United States | Sun Yat-sen, Fukuzawa Yukichi |
To learn for the reorganization of their societies |
| 20th century | Mass tourism | People from countries | For entertainment |
Choose the correct letter, A, B, C or D. Write your answers in boxes 9–13 on your answer sheet.
9. Why did some people travel in the early days?
10. The travelers’ accounts are a mirror to themselves,
11. Most of the people who went to holy sites during the early part of the postclassical era are
12. During the early modern era, a large number of travel books were published to
13. What stimulated the market for traveling in the 20th century?
A. Có rất nhiều lý do khiến con người di chuyển vượt ra ngoài xã hội của chính mình. Một số người đơn giản chỉ vì tò mò về thế giới rộng lớn hơn. Tuy nhiên, cho đến thời gian gần đây, các hoạt động thương mại, giao dịch kinh doanh, ngoại giao, quản trị chính trị, chiến dịch quân sự, lưu đày, chạy trốn khỏi đàn áp, di cư, hành hương, nỗ lực truyền giáo và việc tìm kiếm cơ hội về kinh tế hoặc giáo dục phổ biến hơn nhiều so với việc đi chỉ vì tò mò. Trong khi những ghi chép về chuyến đi mang đến nhiều thông tin giá trị về các vùng đất xa lạ và giúp chúng ta hiểu được văn hóa cũng như lịch sử địa phương, chúng cũng là tấm gương phản chiếu chính người đi du lịch, vì những tường thuật này giúp họ hiểu rõ bản thân hơn.
B. Các ghi chép về chuyến đi nước ngoài đã xuất hiện không lâu sau khi chữ viết được phát minh, và những bản tường thuật rời rạc về chuyến đi cũng xuất hiện ở cả Lưỡng Hà và Ai Cập trong thời cổ đại. Sau khi hình thành các nhà nước đế quốc rộng lớn trong thế giới cổ điển, các tường thuật về chuyến đi trở thành một thể loại văn học nổi bật ở nhiều vùng đất, đặc biệt thu hút các nhà cai trị muốn có kiến thức hữu ích về lãnh thổ của mình. Nhà sử học Hy Lạp Herodotus đã ghi chép về hành trình của mình ở Ai Cập và Anatolia khi nghiên cứu lịch sử các cuộc chiến tranh Ba Tư. Phái viên Trung Hoa Trương Khiên (Zhang Qian) đã mô tả phần lớn khu vực Trung Á xa đến tận Bactria (Afghanistan ngày nay) dựa trên những chuyến đi diễn ra vào thế kỷ I trước Công nguyên, nhằm tìm kiếm đồng minh cho triều đại Hán. Các nhà địa lý Hy Lạp – La Mã như Ptolemy, Strabo và Pliny the Elder không chỉ dựa trên những chuyến đi của chính mình qua phần lớn thế giới Địa Trung Hải mà còn dựa vào tường thuật của các du khách khác để biên soạn những bộ sưu tập kiến thức địa lý đồ sộ.
C. Trong thời kỳ hậu cổ điển (khoảng 500 đến 1500 CN), thương mại và hành hương nổi lên như những động lực chính thúc đẩy việc du hành đến các vùng đất xa lạ. Các thương nhân Hồi giáo tìm kiếm cơ hội giao thương khắp phần lớn bán cầu Đông. Họ mô tả các vùng đất, con người và sản phẩm thương mại của khu vực Ấn Độ Dương từ Đông Phi đến Indonesia, và cung cấp những ghi chép đầu tiên về các xã hội ở Tây Phi cận Sahara. Trong khi các thương nhân lên đường với mục tiêu thương mại và lợi nhuận, những người Hồi giáo sùng đạo lại đi hành hương đến Mecca để thực hiện lễ hajj và thăm các địa điểm linh thiêng của Hồi giáo. Kể từ khi nhà tiên tri Muhammad hành hương đến Mecca lần đầu, không biết bao nhiêu triệu người Hồi giáo đã làm theo tấm gương đó, và hàng ngàn ghi chép về lễ hajj đã thuật lại trải nghiệm của họ. Một trong những du khách Hồi giáo nổi tiếng nhất, Ibn Battuta, bắt đầu chuyến đi của mình với lễ hajj nhưng sau đó đi tiếp đến Trung Á, Ấn Độ, Trung Quốc, châu Phi hạ Sahara và một phần châu Âu Địa Trung Hải trước khi cuối cùng trở về quê nhà ở Morocco. Người Đông Á không nổi bật bằng người Hồi giáo trong thời kỳ hậu cổ điển, nhưng họ cũng đi theo nhiều tuyến đường bộ và đường biển của bán cầu Đông. Các thương nhân Trung Hoa thường xuyên đến Đông Nam Á và Ấn Độ, đôi khi còn đi đến tận Đông Phi, và những Phật tử Đông Á sùng đạo cũng thực hiện những chuyến hành hương xa xôi. Giữa thế kỷ thứ 5 và thứ 9, hàng trăm, thậm chí có thể hàng nghìn Phật tử Trung Hoa đến Ấn Độ để học tập với các vị thầy Phật giáo, thu thập kinh điển và thăm viếng các thánh tích. Nhiều tường thuật bằng văn bản đã ghi lại trải nghiệm của các nhà hành hương như Pháp Hiển (Faxian), Huyền Trang (Xuanzang) và Nghĩa Tịnh (Yijing). Mặc dù số lượng không đông đảo như Phật tử Trung Hoa, các Phật tử đến từ Nhật Bản, Triều Tiên và những vùng đất khác cũng xuất ngoại vì mục tiêu giác ngộ tinh thần.
D. Người châu Âu thời Trung Cổ không đi lại nhiều như các thương nhân Hồi giáo và Đông Á trong giai đoạn đầu thời hậu cổ điển, mặc dù dần dần có nhiều đoàn hành hương Cơ Đốc đến Jerusalem, Rome, Santiago de Compostela (ở miền bắc Tây Ban Nha) và các địa điểm khác. Tuy nhiên, sau thế kỷ 12, các thương nhân, khách hành hương và nhà truyền giáo từ châu Âu thời Trung Cổ bắt đầu du hành rộng rãi và để lại vô số tường thuật, trong đó nổi tiếng nhất là mô tả của Marco Polo về chuyến đi và thời gian lưu trú ở Trung Quốc. Khi họ trở nên quen thuộc với thế giới rộng lớn hơn của bán cầu Đông – cùng với các cơ hội thương mại sinh lời mà nó mang lại – người châu Âu đã nỗ lực tìm kiếm những tuyến đường mới và trực tiếp hơn đến các thị trường châu Á và châu Phi. Nỗ lực của họ không chỉ đưa họ đến khắp các vùng của bán cầu Đông mà cuối cùng còn đến cả châu Mỹ và châu Đại Dương.
E. Nếu trong thời hậu cổ điển, các dân tộc Hồi giáo và Trung Hoa thống trị lĩnh vực viết về du hành, thì trong thời kỳ cận đại (khoảng 1500 đến 1800 CN), người châu Âu – các nhà thám hiểm, kẻ chinh phục, thương nhân và nhà truyền giáo – đã trở thành trung tâm. Không phải là người Hồi giáo và Trung Hoa không đi lại trong thời kỳ cận đại, nhưng người châu Âu đã vươn đến những ngóc ngách xa xôi nhất của địa cầu, trong khi các xưởng in châu Âu thì liên tục cho ra hàng nghìn tường thuật du hành mô tả những vùng đất và dân tộc xa lạ, phục vụ một công chúng độc giả dường như không bao giờ chán tin tức về thế giới rộng lớn hơn. Khối lượng sách du lịch nhiều đến mức một số nhà biên tập như Giambattista Ramusio, Richard Hakluyt, Theodore de Bry và Samuel Purchas đã thu thập vô số tường thuật du hành và cho xuất bản thành những bộ sưu tập khổng lồ.
F. Trong thế kỷ 19, người châu Âu đã tiến sâu vào nội địa châu Phi và châu Mỹ, tạo ra một loạt các ghi chép du hành mới. Trong khi đó, các quan chức cai trị thuộc địa châu Âu đã viết rất nhiều về các xã hội của thần dân thuộc địa, đặc biệt là ở những nơi họ thiết lập thuộc địa tại châu Á và châu Phi. Đến giữa thế kỷ, chiều di chuyển cũng diễn ra theo hướng ngược lại. Nhận thức rõ rệt về sức mạnh quân sự và công nghệ của các xã hội châu Âu và châu Âu-Mỹ, đặc biệt là người châu Á đã tới châu Âu và Hoa Kỳ với hy vọng khám phá ra các nguyên tắc hữu ích cho việc tái tổ chức xã hội của họ. Trong số những du khách nổi bật nhất, những người đã sử dụng rộng rãi quan sát và kinh nghiệm ở nước ngoài trong chính tác phẩm của mình, có nhà cải cách Nhật Bản Fukuzawa Yukichi và nhà cách mạng Trung Hoa Tôn Dật Tiên (Sun Yat-sen).
G. Với sự phát triển của các phương tiện giao thông đại chúng giá rẻ và đáng tin cậy, thế kỷ 20 đã chứng kiến sự bùng nổ cả về tần suất đi xa lẫn số lượng tường thuật du hành. Mặc dù rất nhiều chuyến đi vẫn được thực hiện vì mục đích kinh doanh, quản trị, ngoại giao, hành hương và truyền giáo, giống như các thời đại trước đó, nhưng phương thức giao thông đại chúng ngày càng hiệu quả đã tạo điều kiện cho các hình thức du lịch mới phát triển. Nổi bật nhất trong số đó là du lịch đại chúng, trở thành một dạng tiêu thụ chủ yếu đối với những người sống trong các xã hội giàu có trên thế giới. Du lịch cho phép mọi người rời xa nhà để chiêm ngưỡng cảnh đẹp ở Rome, đi du thuyền vòng quanh vùng biển Caribe, dạo bước trên Vạn Lý Trường Thành, thăm các hầm rượu ở Bordeaux hoặc đi safari ở Kenya. Một dạng tường thuật du hành đặc biệt đã ra đời để đáp ứng nhu cầu của các du khách này: sách hướng dẫn du lịch (guidebook), cung cấp lời khuyên về ẩm thực, chỗ ở, mua sắm, phong tục địa phương và các địa điểm không thể bỏ qua. Du lịch đã có tác động kinh tế lớn trên toàn thế giới, nhưng những hình thức du lịch mới khác cũng có ảnh hưởng đáng kể trong thời hiện đại. Gần đây, chúng ta chứng kiến những làn sóng di cư chưa từng có, và nhiều người di cư mong muốn ghi lại trải nghiệm của mình cũng như bày tỏ cảm nhận về cuộc sống ở nơi đất khách. Thời hiện đại cũng chứng kiến sự phát triển chưa từng có của ý thức về sắc tộc, và rất nhiều trí thức cùng nhà văn trong cộng đồng di cư đã về thăm quê hương tổ tiên để xem bản thân mình kế thừa bao nhiêu giá trị và truyền thống văn hóa của tiền nhân. Đặc biệt đáng chú ý trong số các ghi chép đó là hồi ký của Malcolm X và Maya Angelou mô tả chuyến thăm châu Phi của họ.